Terry Donelly mở tác phẩm của mình ra bằng một khung cửa sồ vỡ toang kính. Một luồng ánh sáng yếu ớt theo đó dẫn người xem vào bên trong ngôi nhà cũ nát, tan hoang. Không gian tĩnh mịch, u ám, ẩn chứa nhiều bất trắc.

Trong bối cảnh đó, tác giả giới thiệu với người  xem hai nhân vật ảnh với nhiều sự đối lập: Một cô gái trẻ với trang phục đặc trưng của cuộc sống đương đại hôm nay – Một Giesu biểu trưng cho quyền năng siêu nhiên của hơn 2.000 năm trước. Một đặt nơi vùng sáng (cô gái) - Môt đặt trong vùng tối (hình Chúa Giesu). Song cao trào của các sự đối lập chính là nằm ở vị trí của từng nhân vật ảnh: Cô gái ngồi vắt vẻo trên ghế, hình Chúa Giesu thấp sát nền nhà thay vì cung kính treo trên tường cao! Có cái gì đó bất thường, đảo lộn, khiến chúng ta phải suy nghĩ.

 

Cảm thụ tác phẩm Losing my religion - Terry Donelly

 

Điệu bộ của cô gái trông thật chán chường: Ngồi chân bắt chéo, tay tựa đầu tay buông thỏng, ánh mắt nhìn xuống bất định. Nhưng điều quan trọng hơn là hướng nhìn của cô gái và của Chúa Giesu trong hình không gặp nhau, mỗi bên một ngả.  Đến đây thông điệp mà Terry Donelly muốn gửi gắm được bật ra: Con người đương đại đang xa dần tôn giáo, đánh mất đức tin như chính tên tác phẩm “Losing my religion”. Một chi tiết nhỏ, tinh tế, hỗ trợ sự biểu đạt này là tràng chuỗi hạt buông thỏng từ bàn tay trái của cô gái. Như đang vuột khỏi, như đang buông xuôi! Thế thì chuyện gì đang xảy ra ?

Chúng ta cùng trở lại ngôi nhà đổ nát mà tác giả chọn làm bối cảnh. Đây vừa là nền cho tạo hình, vừa là cơ sở để xây dựng ý tưởng: Nhà nát, đồng nghĩa với thất bại về con đường công danh sự nghiệp: Thu nhập thấp, sống thiếu thốn, tụt lại sau so với cộng đồng, áp lực tâm lý đè nặng... Và trong hoàn cảnh khó khăn khốn cùng đó, con người thường câu xin, hy vọng vào sự giúp sức của đấng tối cao. Nhưng khi phép mầu không xảy ra, họ bế tắc, “mất đức tin” là điều dễ hiểu. Terry Donelly đã khéo đặt những mảnh vỡ ngổn ngang trên sàn nhà tạo thành một dãy dài ngăn cách giữa cô gái với Chúa Giesu, giữa con người với Thượng đế, như muốn nhấn mạnh thêm những thử thách đang diễn ra từng ngày giữa tôn giáo với cuộc sống hôm nay.

Tôn giáo giúp ta hướng thiện, thanh thoát tinh thần, chứ không đáp ứng những kỳ vọng vật chất tầm thường. Do đó trong mọi tình huống khốn khó, sự nỗ lực của bản thân để vượt lên hoàn cảnh xứng đáng là một phép mầu. Mà tất cả sự kỳ bí nằm sâu trong giá trị sống tiềm tàng ở mỗi người chúng ta.

Tác phẩm không chỉ hay về ý mà còn đẹp về hình thức biểu hiện: Các chi tiết từ đậm sang nhạt hiển hiện đầy đủ, tinh tế, cho cái nhìn hài hòa về sắc độ. Bố cục đơn giản nhưng hiệu quả thị giác cao. Đặc biệt đắc lực trong việc diễn ý, nêu bật nội dung cần truyền tải. Lối trình bày theo phong cách cổ điển, song thông điệp lại rất hiện đại và sâu sắc.

Rồi mỗi đêm nghe tiếng mõ vọng lại từ các ngôi chùa, mỗi sớm nghe tiếng chuông đồng ngân vang từ các thánh đường, là mỗi lần tác phẩm “losing my religion” lại trở về khiến chúng ta lắng lại và suy ngẫm…